Chó Liếm Chân Đỏ Kẽ Chân: Nguyên Nhân Và Cách Xử Lý

Được viết bởi: Bác sĩ Thú y Lê Thu Hà – Tốt nghiệp Học viện Nông nghiệp Việt Nam 2015 · Cập nhật lần cuối: Tháng 06/2026
Nội dung chính
Chó Liếm Chân Đỏ Kẽ Chân - Có Đáng Lo Không?Các Nguyên Nhân Thường Gặp Khi Chó Mèo Liếm ChânDấu Hiệu Giúp Phân Biệt Mức Độ Nhẹ Và NặngChẩn Đoán Tại Phòng Khám Thú YXử Lý Tại Nhà - Và Giới Hạn Của NóĐiều Trị Theo Từng Nguyên NhânPhòng Ngừa Đỏ Kẽ Chân Trong Môi Trường Nóng ẨmCâu Hỏi Thường Gặp

🚨 KHẨN CẤP: Nếu chó hoặc mèo của bạn liếm chân kèm sưng nóng, chảy mủ, chảy máu, đi khập khiễng rõ hoặc sốt trên 39,5°C, hãy đưa đến cơ sở thú y gần nhất - không tự bôi thuốc tại nhà.

Tóm Tắt Nhanh

  • Chó liếm chân đỏ kẽ chân thường liên quan đến kích ứng da, nhiễm nấm men, vi khuẩn, dị ứng hoặc dị vật mắc trong bàn chân.
  • Vùng kẽ chân nóng ẩm rất dễ bị bí, đặc biệt sau khi đi mưa, tắm xong không sấy khô hoặc nằm nền ẩm lâu.
  • Mùi hôi, dịch vàng, da sẫm màu, rụng lông và liếm liên tục là dấu hiệu cần kiểm tra thú y.
  • Không tự bôi thuốc người, dầu gió, cồn, oxy già hoặc kem kháng nấm khi chưa xác định nguyên nhân.
  • Nếu thú cưng liếm chân hơn 24-48 giờ hoặc đau khi chạm vào bàn chân, bạn nên đặt lịch khám.

Nhiều người nuôi chỉ để ý khi chó hoặc mèo bắt đầu liếm bàn chân liên tục, kẽ chân đỏ và có mùi hôi khó chịu. Đây không chỉ là vấn đề vệ sinh, mà thường là dấu hiệu da đang viêm hoặc nhiễm trùng ở mức độ nào đó.

Trong môi trường nóng ẩm tại Việt Nam, vùng kẽ chân là nơi rất dễ giữ ẩm, tích bụi, vi sinh vật và chất gây kích ứng. Bài viết này sẽ giải thích vì sao chó liếm chân đỏ kẽ chân, khi nào có thể chăm sóc hỗ trợ tại nhà và dấu hiệu nào cần đưa đi khám thay vì tự bôi thuốc.

Chó Liếm Chân Đỏ Kẽ Chân - Có Đáng Lo Không?

Chó liếm chân đỏ kẽ chân là dấu hiệu đáng chú ý nếu xảy ra lặp lại, kéo dài hoặc đi kèm mùi hôi. Hành vi liếm là cách thú cưng phản ứng với ngứa, đau, rát hoặc cảm giác vướng ở bàn chân.

Infographic so sánh liếm chân nhẹ với dấu hiệu đỏ kẽ chân, mùi hôi, đau và dịch tiết ở chó mèo.

Liếm chân kèm đỏ, hôi hoặc đau cần được theo dõi kỹ hơn.

Vùng bàn chân có nhiều nếp da nhỏ, lông kẽ chân và tiếp xúc trực tiếp với nền nhà, đất, nước mưa, hóa chất lau sàn. Khi khu vực này bị ẩm lâu, hàng rào bảo vệ da suy yếu và vi sinh vật dễ phát triển hơn.

Theo Merck Veterinary Manual, viêm da kẽ chân ở chó có thể liên quan đến nhiều nhóm nguyên nhân, bao gồm dị ứng, nhiễm khuẩn, ký sinh trùng, dị vật và bệnh lý nền. Vì vậy, chỉ nhìn thấy “đỏ kẽ chân” chưa đủ để kết luận là nấm hay viêm da đơn giản.

Mèo cũng có thể liếm bàn chân do đau, dị vật hoặc kích ứng, nhưng mèo thường che giấu khó chịu tốt hơn chó. Nếu mèo liếm một chân liên tục hoặc không cho chạm vào bàn chân, bạn nên thận trọng hơn.

Các Nguyên Nhân Thường Gặp Khi Chó Mèo Liếm Chân

Không nên mặc định mọi trường hợp đỏ kẽ chân là “nấm”. Trong thực tế lâm sàng, bàn chân đỏ và hôi thường là kết quả của nhiều yếu tố chồng lên nhau: ẩm, dị ứng, viêm, nhiễm khuẩn thứ phát và hành vi liếm làm da tổn thương thêm.

Sơ đồ hướng dẫn từ triệu chứng liếm chân một chân hoặc nhiều chân đến các nhóm nguyên nhân có thể gặp.

Số chân bị ảnh hưởng và mùi hôi giúp định hướng nhóm nguyên nhân.

Các nhóm nguyên nhân thường gặp bao gồm:

Kích Ứng Da - Do Nền Nhà, Hóa Chất Hoặc Ẩm Bí

Kích ứng da xảy ra khi da tiếp xúc với chất làm tổn thương hàng rào bảo vệ. Với chó mèo, vùng bàn chân thường tiếp xúc với nước lau sàn, xà phòng, nước mưa bẩn, xi măng nóng, cát vệ sinh hoặc bề mặt ẩm.

Dấu hiệu thường thấy là đỏ nhẹ ở nhiều kẽ chân, liếm sau khi đi dạo hoặc sau khi lau nhà. Một số thú cưng có da nhạy cảm sẽ phản ứng mạnh hơn, nhất là Poodle, Bulldog Pháp, Pug, mèo Anh lông ngắn hoặc mèo có lông bàn chân dày.

Điều nhiều người nuôi dễ bỏ qua là “sạch” không đồng nghĩa với “an toàn cho da”. Nước lau sàn có mùi thơm mạnh hoặc chất tẩy rửa còn sót lại có thể làm bàn chân rát, khiến thú cưng liếm nhiều hơn.

Nấm Men - Nguyên Nhân Hay Gặp Khi Kẽ Chân Có Mùi Hôi

Nấm men Malassezia là nhóm nấm men thường trú trên da chó mèo, nhưng có thể phát triển quá mức khi da ẩm, viêm hoặc dị ứng. Khi đó, vùng kẽ chân có thể đỏ, nhờn, sẫm màu và có mùi hôi chua hoặc mùi “men”.

Theo VCA Animal Hospitals, Malassezia thường liên quan đến bệnh da dị ứng và có thể xuất hiện ở tai, kẽ chân, nếp gấp da hoặc vùng quanh hậu môn. Đây là lý do nhiều chó bị viêm tai tái phát cũng đồng thời liếm chân.

Ở Việt Nam, nguy cơ ẩm bí tăng theo mùa và theo khu vực. Miền Bắc thường ẩm cao vào tháng 2-4 và 7-9, miền Trung ẩm hơn trong mùa mưa bão tháng 9-12, còn miền Nam có mùa mưa kéo dài từ tháng 5-11. Mốc này có thể chênh lệch tùy tỉnh và từng năm.

Nếu bạn muốn tìm hiểu sâu hơn về yếu tố thời tiết, bài nấm da mùa ẩm ở chó giải thích rõ vì sao độ ẩm làm bệnh da dễ bùng phát.

Vi Khuẩn - Khi Da Đỏ, Đau Và Có Dịch Tiết

Vi khuẩn thường xâm nhập khi da đã bị trầy, liếm nhiều hoặc viêm kéo dài. Vùng kẽ chân có thể sưng, nóng, đau khi chạm, có mụn mủ nhỏ hoặc dịch vàng.

Viêm da mủ là tình trạng nhiễm khuẩn da, thường cần bác sĩ thú y kiểm tra để quyết định có cần xét nghiệm tế bào học, kháng sinh hoặc điều trị nguyên nhân nền hay không. Tự bôi kem kháng sinh không đúng cách có thể che dấu triệu chứng và làm bệnh dai dẳng.

Theo kinh nghiệm lâm sàng, nhiễm khuẩn kẽ chân hiếm khi tự hết nếu thú cưng vẫn liếm liên tục. Nước bọt làm vùng da ẩm hơn, còn ma sát từ lưỡi khiến tổn thương lan rộng.

Dị Ứng - Khi Liếm Chân Tái Đi Tái Lại

Dị ứng là một trong những nguyên nhân quan trọng nhất khi chó liếm chân nhiều, nhất là nếu tình trạng tái phát theo mùa hoặc kèm ngứa tai, gãi bụng, đỏ nách, đỏ bẹn.

Dị ứng có thể liên quan đến ve rận, phấn hoa, bụi nhà, nấm mốc, thức ăn hoặc chất tiếp xúc. WSAVA (World Small Animal Veterinary Association - Hiệp hội Thú y Động vật Nhỏ Thế giới) nhấn mạnh rằng bệnh da dị ứng ở thú cưng thường cần tiếp cận theo từng bước, vì nhiều yếu tố có thể cùng tồn tại.

Một dấu hiệu gợi ý dị ứng là cả hai chân trước đều bị liếm, hoặc chó liếm chân rồi chuyển sang gãi tai, cọ mặt. Bài nguyên nhân ngứa da thường gặp có thể giúp bạn nhìn rộng hơn thay vì chỉ tập trung vào bàn chân.

Dị Vật Nhỏ - Gai, Mảnh Gỗ, Cát Sạn Hoặc Lông Mọc Ngược

Dị vật thường gây liếm một chân nhiều hơn các chân còn lại. Chó có thể nhấc chân, đi khập khiễng, né khi bạn chạm vào kẽ ngón.

Các dị vật hay gặp gồm gai cây, mảnh gỗ nhỏ, hạt cỏ, sạn, mảnh kính rất nhỏ hoặc lông kẽ chân bị vón cục kéo căng da. Với chó lông dài, phần lông giữa các đệm chân có thể giữ bùn ẩm và tạo cảm giác đau rát khi di chuyển.

Không nên dùng kim, nhíp nhọn hoặc rạch da tại nhà nếu không nhìn rõ dị vật. Bàn chân có nhiều mạch máu nhỏ, thao tác sai có thể làm đau và nhiễm trùng nặng hơn.

Dấu Hiệu Giúp Phân Biệt Mức Độ Nhẹ Và Nặng

Bạn không cần chẩn đoán bệnh tại nhà. Việc quan trọng hơn là nhận ra mức độ nào có thể vệ sinh hỗ trợ, và mức độ nào cần bác sĩ thú y kiểm tra.

Các dấu hiệu nên quan sát trong 5-10 phút dưới ánh sáng tốt gồm:

Mức độ đỏ: Đỏ nhạt sau khi đi mưa có thể do kích ứng nhẹ, nhưng đỏ rực hoặc lan lên mu bàn chân là bất thường.

Mùi hôi: Mùi hôi chua, tanh hoặc mùi dịch tiết thường gợi ý nhiễm nấm men hoặc vi khuẩn.

Dịch tiết: Dịch vàng, mủ, máu hoặc vảy ướt là dấu hiệu viêm đang tiến triển.

Đau khi chạm: Rụt chân, gầm gừ, kêu hoặc cắn khi sờ bàn chân cho thấy thú cưng đang đau.

Số chân bị ảnh hưởng: Một chân thường gợi ý dị vật hoặc chấn thương; nhiều chân gợi ý dị ứng, kích ứng hoặc bệnh da toàn thân.

Tần suất liếm: Liếm vài lần sau khi đi dạo khác với liếm liên tục đến mức lông ướt và da trầy.

Một mẹo thực tế là chụp ảnh bàn chân mỗi ngày trong cùng điều kiện ánh sáng. Nếu sau 24-48 giờ vùng đỏ lan rộng, hôi hơn hoặc thú cưng liếm nhiều hơn, bạn nên đi khám.

Đáng lưu ý là chó lông trắng có thể bị ố nâu đỏ quanh bàn chân do nước bọt. Vết ố này không phải bệnh riêng, nhưng cho thấy chó đã liếm vùng đó trong thời gian đủ lâu để cần tìm nguyên nhân.

Chẩn Đoán Tại Phòng Khám Thú Y

Bác sĩ thú y sẽ bắt đầu bằng khám da, kiểm tra kẽ ngón, đệm chân, móng, tai và các vùng da hay ngứa. Mục tiêu là tìm nguyên nhân nền, không chỉ làm hết đỏ tạm thời.

Các bước chẩn đoán có thể bao gồm:

  1. Soi và khám bàn chân kỹ: Bác sĩ tìm dị vật, vết thương, móng gãy, áp-xe hoặc vùng đau khu trú.

  2. Tế bào học da: Mẫu lấy bằng băng dính, lam kính hoặc tăm bông giúp phát hiện nấm men, vi khuẩn và tế bào viêm.

  3. Cạo da hoặc xét nghiệm ký sinh trùng: Cần thiết khi nghi ghẻ Demodex, Sarcoptes hoặc các bệnh da ký sinh khác.

  4. Nuôi cấy hoặc kháng sinh đồ: Được cân nhắc khi nhiễm khuẩn sâu, tái phát hoặc không đáp ứng điều trị ban đầu.

  5. Đánh giá dị ứng: Bác sĩ có thể hỏi về thức ăn, môi trường sống, ve rận, mùa tái phát và tiền sử viêm tai.

Theo Cornell University College of Veterinary Medicine, bệnh da ở chó mèo thường cần kết hợp bệnh sử, khám lâm sàng và xét nghiệm tại chỗ để phân biệt nhiễm trùng với dị ứng hoặc ký sinh trùng. Điều này đặc biệt đúng với tổn thương ở bàn chân, vì biểu hiện bên ngoài rất dễ giống nhau.

Ở Việt Nam, các cơ sở đào tạo thú y như Học viện Nông nghiệp Việt Nam và các bệnh viện thú y thuộc trường đại học thường nhấn mạnh vai trò của xét nghiệm soi da, tế bào học và kiểm tra ký sinh trùng trong bệnh da liễu thú nhỏ. Đây là những xét nghiệm không quá phức tạp nhưng giúp tránh điều trị mò.

Xử Lý Tại Nhà - Và Giới Hạn Của Nó

Nếu thú cưng chỉ đỏ nhẹ, không đau, không mủ, không hôi rõ và vẫn đi lại bình thường, bạn có thể chăm sóc hỗ trợ trong 24 giờ đầu. Mục tiêu là làm sạch, làm khô và ngăn liếm thêm.

Infographic checklist chăm sóc bàn chân chó mèo trong 24 giờ đầu gồm rửa nhẹ, lau khô, kiểm tra dị vật và ngăn liếm.

Chăm sóc tại nhà chỉ là hỗ trợ tạm thời khi triệu chứng còn nhẹ.

Bạn có thể thực hiện các bước sau:

  1. Rửa bàn chân bằng nước sạch hoặc nước muối sinh lý. Tập trung vào kẽ ngón, nhưng không chà mạnh.

  2. Lau khô hoàn toàn bằng khăn mềm. Có thể dùng máy sấy mức mát, giữ cách da ít nhất 20-30 cm.

  3. Kiểm tra dị vật nhìn thấy được. Chỉ gỡ dị vật nông, dễ lấy và không gây chảy máu.

  4. Ngăn liếm tạm thời. Dùng vòng chống liếm nếu thú cưng liếm liên tục làm da ướt.

  5. Theo dõi trong 24-48 giờ. Nếu đỏ, mùi hôi hoặc đau tăng lên, cần đi khám.

Không dùng cồn, oxy già, dầu gió, thuốc đỏ đậm màu hoặc kem bôi của người. Những chất này có thể gây rát, làm khô da quá mức hoặc độc nếu chó mèo liếm phải.

Với thú cưng hay đi mưa, sống trong nhà nền ẩm hoặc có lông kẽ chân dày, việc vệ sinh định kỳ rất quan trọng. Bạn có thể tham khảo thêm hướng dẫn chăm sóc lông mùa ẩm để giảm ẩm bí ở da và lông.

Nếu cần sản phẩm hỗ trợ vệ sinh, hãy chọn loại dịu nhẹ, phù hợp loài và không thay thế thuốc điều trị. Với chó, có thể tham khảo nhóm sữa tắm cho chó; với mèo, chỉ dùng sữa tắm cho mèo khi mèo thật sự cần tắm và chịu được thao tác. Không dùng sữa tắm như cách điều trị nấm, vi khuẩn hoặc dị ứng khi chưa có chẩn đoán.

Điều Trị Theo Từng Nguyên Nhân

Điều trị phụ thuộc vào nguyên nhân thật sự. Cùng là chó liếm chân đỏ kẽ chân, nhưng hướng xử lý sẽ khác nhau nếu nguyên nhân là dị ứng, nấm men, vi khuẩn hay dị vật.

Với kích ứng nhẹ, bác sĩ có thể khuyên thay đổi thói quen vệ sinh, tránh hóa chất lau sàn mạnh và giữ bàn chân khô. Một số trường hợp cần dung dịch rửa da chuyên dụng theo chỉ định.

Với nấm men, điều trị thường cần sản phẩm kháng nấm dùng ngoài hoặc thuốc uống trong trường hợp nặng. Không nên tự mua thuốc kháng nấm của người, vì liều, dạng bào chế và nguy cơ liếm phải không giống nhau ở chó mèo.

Với nhiễm khuẩn, bác sĩ sẽ quyết định có cần kháng sinh hay không dựa trên mức độ tổn thương. FDA Center for Veterinary Medicine khuyến cáo việc dùng kháng sinh ở động vật cần có chỉ định phù hợp để giảm nguy cơ kháng thuốc.

Với dị ứng, điều trị thường dài hơi hơn. Nếu chỉ xử lý nhiễm trùng thứ phát mà không kiểm soát dị ứng nền, bàn chân có thể đỏ và hôi trở lại sau vài tuần.

Với dị vật, bác sĩ có thể lấy dị vật, làm sạch vết thương và kê thuốc giảm đau hoặc kháng viêm phù hợp. Trường hợp áp-xe kẽ chân cần xử lý sớm để tránh lan sâu.

Điểm cần nhớ: mùi hôi và đỏ kẽ chân thường là “kết quả”, không phải nguyên nhân gốc. Điều trị đúng là tìm ra vì sao vùng da đó bị viêm ngay từ đầu.

Phòng Ngừa Đỏ Kẽ Chân Trong Môi Trường Nóng Ẩm

Phòng ngừa tốt nhất là giảm ẩm, giảm kích ứng và phát hiện sớm tổn thương nhỏ. Việc này đặc biệt quan trọng ở chó lông dài, chó có nếp gấp da, thú cưng béo phì hoặc thú cưng từng bị viêm da tái phát.

Các thói quen nên duy trì gồm:

Lau khô chân sau khi đi mưa hoặc tắm. Kẽ ngón ẩm lâu là điều kiện thuận lợi cho nấm men và vi khuẩn.

Cắt tỉa lông kẽ chân khi quá dài. Lông vón cục giữ nước, bùn và cát sạn sát da.

Dùng hóa chất lau sàn dịu mùi và lau lại nếu cần. Tránh để thú cưng đi trên nền còn ướt hóa chất.

Kiểm soát ve rận định kỳ. Ngứa do ký sinh trùng có thể làm thú cưng liếm, gãi và gây trầy da.

Kiểm tra bàn chân mỗi tuần. Nhìn kẽ ngón, móng, đệm chân và vùng da quanh móng.

Quản lý cân nặng. Thú cưng thừa cân dễ bí nếp da, ít vận động và có nguy cơ viêm da kéo dài hơn.

Nếu chó của bạn có tiền sử nguyên nhân viêm da ở chó, hãy xem bàn chân như một vùng cần kiểm tra định kỳ, tương tự tai và bụng. Những đợt đỏ nhẹ lặp lại thường là tín hiệu sớm của bệnh da nền.

Đưa Thú Cưng Đến Bác Sĩ Thú Y NGAY Nếu:

• Chó hoặc mèo đi khập khiễng, không dám đặt chân xuống đất hoặc đau rõ khi chạm vào bàn chân.

Thẻ cảnh báo các dấu hiệu chó mèo cần đi khám thú y khi đỏ kẽ chân như đau, mủ, sốt, khập khiễng và tái phát.

Đau, mủ, sốt, khập khiễng hoặc tái phát là ngưỡng nên đi khám.

• Kẽ chân sưng nóng, chảy mủ, chảy máu hoặc có mùi hôi nặng kéo dài hơn 24 giờ.

• Thú cưng liếm đến mức da trầy loét, rụng lông thành mảng hoặc vùng đỏ lan lên cổ chân.

• Nhiệt độ trực tràng trên 39,5°C kéo dài hơn 24 giờ, hoặc kèm bỏ ăn, lừ đừ.

• Bạn nghi có dị vật đâm sâu, móng gãy sát gốc hoặc vết thương do vật sắc nhọn.

• Tình trạng chó liếm chân đỏ kẽ chân tái phát nhiều lần trong 1-2 tháng dù đã vệ sinh và giữ khô.

Câu Hỏi Thường Gặp

Chó liếm chân đỏ kẽ chân có phải bị nấm không?

Không phải lúc nào cũng là nấm. Đỏ kẽ chân có thể do kích ứng, nấm men, vi khuẩn, dị ứng, ký sinh trùng hoặc dị vật nhỏ. Muốn xác định chính xác, bác sĩ thú y thường cần khám da và làm tế bào học hoặc kiểm tra ký sinh trùng.

Có nên tự bôi thuốc trị nấm cho chó mèo không?

Không nên tự bôi thuốc trị nấm khi chưa có chẩn đoán. Một số thuốc có thể gây kích ứng, bị liếm vào miệng hoặc làm che dấu nhiễm khuẩn đi kèm. Nếu vùng kẽ chân hôi, đỏ và ướt, bạn nên đưa thú cưng đi kiểm tra.

Chó liếm chân có mùi hôi là dấu hiệu gì?

Mùi hôi thường gợi ý da đang bị ẩm, viêm, nhiễm nấm men hoặc nhiễm khuẩn. Nếu mùi hôi đi kèm dịch vàng, da sẫm màu, sưng hoặc đau, bạn không nên chỉ tắm rửa tại nhà. Cần tìm nguyên nhân nền để tránh tái phát.

Mèo liếm chân nhiều có giống chó không?

Mèo cũng có thể liếm chân do đau, kích ứng, dị vật hoặc bệnh da, nhưng mèo thường giấu triệu chứng tốt hơn. Nếu mèo chỉ liếm một chân, né chạm hoặc đi khác thường, cần kiểm tra móng, đệm chân và kẽ ngón. Không dùng thuốc bôi của chó cho mèo nếu chưa hỏi bác sĩ thú y.

Tắm bằng sữa tắm có hết đỏ kẽ chân không?

Sữa tắm phù hợp có thể hỗ trợ làm sạch da, nhưng không điều trị được mọi nguyên nhân. Nếu đỏ kẽ chân do dị ứng, nấm men, vi khuẩn hoặc dị vật, chỉ tắm thường không đủ. Tắm quá nhiều còn có thể làm khô da và tăng kích ứng.

Bao lâu thì nên đưa chó mèo đi khám?

Nếu chỉ đỏ nhẹ sau khi đi mưa, không đau và hết sau khi rửa sạch, lau khô trong 24 giờ, bạn có thể tiếp tục theo dõi. Nếu chó liếm chân đỏ kẽ chân kéo dài hơn 24-48 giờ, có mùi hôi, sưng, dịch tiết hoặc tái phát nhiều lần, nên đi khám sớm.

Chó liếm chân đỏ kẽ chân là dấu hiệu nhỏ nhưng không nên xem nhẹ, vì vùng bàn chân rất dễ chuyển từ kích ứng nhẹ sang viêm da kéo dài trong môi trường nóng ẩm. Điều quan trọng nhất là giữ chân sạch khô, ngăn liếm thêm và đưa thú cưng đến bác sĩ thú y khi có đau, mủ, mùi hôi hoặc tái phát. Phát hiện sớm thường giúp điều trị đơn giản hơn và giảm nguy cơ bệnh da trở thành vấn đề dai dẳng.

Tài Liệu Tham Khảo:

  1. Merck Veterinary Manual. “Interdigital Furunculosis in Dogs”. Merck & Co., Inc. merckvetmanual.com
  2. VCA Animal Hospitals. “Malassezia Dermatitis in Dogs”. VCA Animal Hospitals. vcahospitals.com
  3. WSAVA. “Global Nutrition and Dermatology-Related Clinical Resources”. World Small Animal Veterinary Association. wsava.org
  4. Cornell University College of Veterinary Medicine. “Dermatology”. Cornell University. vet.cornell.edu
  5. FDA Center for Veterinary Medicine. “Antimicrobial Resistance”. U.S. Food & Drug Administration. fda.gov
  6. Bệnh viện Thú y, Học viện Nông nghiệp Việt Nam. “Thông tin chuyên môn và dịch vụ khám bệnh thú nhỏ”. benhvienthuy.vnua.edu.vn